
Góc nhìn của người có vợ làm điều dưỡng giữa những ca trực bão giông
Không khó để bắt gặp những chia sẻ về chuyện nghề, chuyện đời trong các cộng đồng của người làm y. Nhưng ít khi chúng ta nghe được câu chuyện từ góc nhìn của người thân - những người chứng kiến sự kiệt sức, những đêm trắng, những lần về muộn mà không một lời than thở. Dưới đây là một chia sẻ như vậy.

"Vài dòng tâm sự ngành Y của vợ
Vợ tôi làm điều dưỡng.
Vợ tôi làm điều dưỡng ở viện. Công việc không mới mẻ gì, nhưng ai làm rồi mới hiểu: áp lực nhiều, nghỉ ít, lúc nào cũng xoay như chong chóng. Nhất là mấy khoa cấp cứu hay nội trú, chuyện về muộn là cơm bữa.
Có hôm Hà Nội mưa gió bão bùng (bão Wipha), đường ngập đến đầu gối, tôi gọi bảo:
“Về sớm đi em, ngoài trời căng lắm”.
Cô ấy bảo:
“Chưa xong việc”.
Đáng nói là hôm đó cô ấy vừa trực đêm - trắng nguyên một đêm không chợp mắt, xong ca cũng không được nghỉ. Vẫn phải bám viện làm tiếp đến tối mịt hôm sau mới lết nổi về nhà. Người thì đờ đẫn vì kiệt sức, nhưng đầu vẫn phải tỉnh như sáo để xử lý từng việc một, sai một bước là bệnh nhân gánh hậu quả. Đến cả chợp mắt vài phút cũng không dám.
Tôi nghe mà vừa lo, vừa bực. Mưa gió thế, chẳng lẽ viện không linh động gì à? Lãnh đạo viện không lẽ không thấy mưa bão để mà lo cho cán bộ, nhân viên? Đường sá ngập hết, người làm cũng là người, có phải máy đâu mà cứ mặc kệ như không.
Nhưng cô ấy vẫn cắm mặt làm, chẳng kêu câu nào. Nghĩ cũng buồn. Làm cái nghề này đâu phải chỉ cần chuyên môn, còn cần cả sức chịu đựng. Bệnh nhân khó tính, người nhà nóng nảy, mệt cũng không được cáu. Lương thì chẳng hơn ai, nhưng áp lực thì gấp mấy lần.
Tôi từng nói: “Nghỉ đi, làm cái khác cho nhẹ đầu”.
Cô ấy cười: “Làm quen rồi. Nghỉ thì ai làm?”
Tôi không biết mấy ông lãnh đạo có bao giờ ngồi lại mà nghĩ cho anh em điều dưỡng không. Nhưng nhìn vợ tôi đi làm về phờ phạc suốt bao năm, tôi thấy rõ một điều:
Làm cái nghề này mà không có cái tâm với nghề và gan lì với đời thì nghỉ lâu rồi.
Nghề y không đòi hỏi phải được tung hô, nhưng ít nhất cũng nên được thấu hiểu và đối xử cho tử tế. Nhất là lúc mưa gió, bão bùng - đừng để người gồng mình nhất lại là người bị bỏ quên sau cùng".
Có lẽ người trong nghề đã quen với những ca trực kéo dài, những ngày mưa bão vẫn phải đến viện, những lần về nhà khi thành phố đã ngủ yên. Nhưng đôi khi, nghe lại câu chuyện từ phía người thân mới thấy rõ hơn một điều: phía sau mỗi ca trực là một gia đình đang chờ, một người đang lo lắng, một cuộc sống riêng bị gác lại.
Chăm sóc bệnh nhân là sứ mệnh của ngành y. Nhưng chăm sóc người làm nghề y cũng cần được đặt đúng vị trí. Bởi chỉ khi người nhân viên y tế được thấu hiểu và đối xử tử tế, họ mới có đủ sức bền để tiếp tục đồng hành với bệnh nhân qua những mùa mưa bão khác của cuộc đời.

















