
Làm nhân viên y tế ở bệnh viện nhi
Nếu hỏi điều gì khác biệt nhất giữa bệnh viện nhi và các chuyên khoa khác, câu trả lời có lẽ không nằm ở thiết bị hay kỹ thuật điều trị. Điều khác biệt nằm ở chính đối tượng mà nhân viên y tế phải chăm sóc mỗi ngày: trẻ em.
Ở bệnh viện nhi, bệnh nhân không phải là những người có thể tự mô tả cơn đau của mình. Các em không thể nói rõ triệu chứng, không hiểu vì sao phải truyền dịch hay tiêm thuốc. Với nhiều em nhỏ, bệnh viện đơn giản chỉ là một nơi đáng sợ.
Vì vậy, người làm việc trong bệnh viện nhi phải học một kỹ năng rất đặc biệt: kiên nhẫn với trẻ.
Một đứa trẻ có thể khóc rất lâu trước khi chịu cho khám. Một em bé có thể giãy giụa khi nhìn thấy kim tiêm. Có em nhất quyết không mở miệng để bác sĩ khám họng. Những việc tưởng chừng rất đơn giản trong khám bệnh người lớn lại trở thành cả một quá trình thuyết phục.
Có những lúc, điều dưỡng hay bác sĩ phải dành vài phút chỉ để nói chuyện, làm quen với một đứa trẻ trước khi bắt đầu khám. Có khi phải dỗ dành, phải giải thích cho cả gia đình để giúp đứa trẻ bớt sợ.
Trong môi trường ấy, sự nóng vội gần như không có chỗ đứng.
Không ít người từng nói rằng làm việc ở bệnh viện nhi giống như làm việc với “những bệnh nhân nhỏ tuổi nhưng cảm xúc rất lớn”. Chỉ cần một thái độ vội vàng hay một cử chỉ thiếu nhẹ nhàng cũng có thể khiến trẻ hoảng sợ và hợp tác kém hơn.
Vì vậy, nhân viên y tế nhi khoa không chỉ làm chuyên môn. Họ còn phải biết cách trở nên mềm mại hơn trong cách giao tiếp.
Một bác sĩ có thể vừa khám bệnh vừa nói chuyện với trẻ bằng giọng nhẹ nhàng. Một điều dưỡng có thể vừa chuẩn bị thuốc vừa kể chuyện để đánh lạc hướng sự chú ý của em bé. Những hành động rất nhỏ ấy đôi khi lại giúp một ca khám hay một thủ thuật diễn ra suôn sẻ hơn nhiều.
Nhưng bệnh viện nhi không chỉ có trẻ em. Ở đó còn có những bậc cha mẹ đang mang theo rất nhiều lo lắng.

Khi con ốm, cảm xúc của gia đình thường căng thẳng hơn rất nhiều so với các bệnh lý ở người lớn. Một cơn sốt kéo dài, một cơn khó thở của trẻ hay một kết quả xét nghiệm bất thường đều có thể khiến cha mẹ mất bình tĩnh.
Vì vậy, người làm ở bệnh viện nhi không chỉ chăm sóc bệnh nhi, mà còn phải trấn an cả gia đình.
Họ phải giải thích, phải hướng dẫn, đôi khi phải lắng nghe rất nhiều câu hỏi lặp lại. Và tất cả những điều đó cần được thực hiện với sự bình tĩnh và tôn trọng.
Chính vì thế, khi lựa chọn làm việc tại bệnh viện nhi, nhiều nhân viên y tế thường tự hỏi mình một câu rất đơn giản:
Mình có thật sự yêu trẻ không?
Bởi nếu không có sự yêu thương dành cho trẻ nhỏ, rất khó để duy trì sự kiên nhẫn mỗi ngày. Khó để tiếp tục mỉm cười sau nhiều giờ làm việc. Và càng khó để giữ được sự nhẹ nhàng trong những lúc áp lực công việc tăng cao.
Nhưng ngược lại, khi thật sự phù hợp với nhi khoa, người làm nghề sẽ nhận lại những điều rất đặc biệt.
Một em bé từng khóc rất nhiều hôm trước có thể hôm sau chạy lại chào bác sĩ. Một đứa trẻ vừa khỏi bệnh có thể vẫy tay tạm biệt với nụ cười rạng rỡ. Những khoảnh khắc rất nhỏ ấy đôi khi đủ để xua đi mệt mỏi của cả một ngày làm việc.
Làm việc ở bệnh viện nhi vì thế không chỉ là một lựa chọn chuyên môn. Đó còn là một lựa chọn về tính cách và cảm xúc.
Bởi ở nơi ấy, mỗi ngày làm việc không chỉ là điều trị bệnh, mà còn là học cách kiên nhẫn, học cách dịu dàng hơn, với những bệnh nhân nhỏ tuổi nhất trong hệ thống y tế.

















